T̼i̼n̼ ̼b̼u̼ồ̼n̼:̼ ̼N̼s̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼H̼ậ̼u̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼d̼o̼ ̼c̼ă̼n̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼u̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼ ̼q̼u̼á̼i̼ ̼á̼c̼,̼ ̼h̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼t̼h̼ọ̼ ̼6̼5̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼c̼ả̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼ở̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼h̼u̼ê̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼k̼h̼i̼ ̼c̼h̼ư̼a̼ ̼k̼ị̼p̼ ̼h̼o̼à̼n̼ ̼t̼h̼à̼n̼h̼ ̼c̼a̼i̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼”̼G̼ạ̼o̼ ̼n̼ế̼p̼ ̼g̼ạ̼o̼ ̼t̼ẻ̼”̼

Uncategorized

L̼i̼n̼h̼ ̼c̼ữ̼u̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼q̼u̼à̼n̼ ̼ở̼ ̼c̼h̼u̼n̼g̼ ̼c̼ư̼ ̼H̼o̼à̼n̼g̼ ̼A̼n̼h̼ ̼G̼i̼a̼ ̼L̼a̼i̼ ̼2̼ ̼(̼T̼r̼ầ̼n̼ ̼X̼u̼â̼n̼ ̼ ̼S̼o̼ạ̼n̼,̼ ̼q̼u̼ậ̼n̼ ̼7̼,̼ ̼T̼P̼ ̼H̼C̼M̼)̼,̼ ̼l̼ễ̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼1̼2̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼t̼r̼ư̼a̼ ̼1̼4̼-̼2̼ ̼v̼à̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼1̼2̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼t̼r̼ư̼a̼ ̼1̼5̼-̼2̼.̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼s̼ẽ̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼a̼n̼ ̼t̼á̼n̼g̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ì̼n̼h̼ ̼D̼ư̼ơ̼n̼g̼.̼


̼T̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼H̼ậ̼u̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼c̼h̼i̼a̼ ̼s̼ẻ̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼m̼ạ̼n̼g̼ ̼x̼ã̼ ̼h̼ộ̼i̼.̼ ̼H̼ọ̼ ̼b̼à̼y̼ ̼t̼ỏ̼ ̼s̼ự̼ ̼t̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼t̼i̼ế̼c̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼s̼ự̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼k̼h̼i̼ ̼X̼u̼â̼n̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼g̼ầ̼n̼.̼ ̼D̼i̼ễ̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼H̼ồ̼n̼g̼ ̼Á̼n̼h̼ ̼v̼i̼ế̼t̼:̼ ̼”̼N̼g̼h̼ỉ̼ ̼n̼g̼ơ̼i̼ ̼c̼h̼ú̼ ̼n̼h̼a̼,̼ ̼c̼u̼ộ̼c̼ ̼s̼ố̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼q̼u̼á̼ ̼m̼ệ̼t̼ ̼r̼ồ̼i̼,̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼n̼g̼h̼ỉ̼ ̼n̼g̼ơ̼i̼ ̼t̼h̼ô̼i̼.̼ ̼C̼o̼n̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼x̼a̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼v̼ề̼ ̼k̼ị̼p̼ ̼t̼h̼ă̼m̼ ̼c̼h̼ú̼ ̼r̼ồ̼i̼!̼ ̼H̼ô̼m̼ ̼n̼a̼y̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼4̼-̼2̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼y̼ê̼u̼.̼ ̼C̼h̼ú̼ ̼r̼a̼ ̼đ̼i̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼l̼ễ̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼n̼h̼ẹ̼ ̼n̼h̼à̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼t̼h̼a̼n̼h̼ ̼t̼h̼ả̼n̼.̼ ̼T̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼n̼h̼ớ̼ ̼c̼h̼ú̼ ̼t̼h̼ậ̼t̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼!̼”̼.̼

̼D̼i̼ễ̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼H̼ậ̼u̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼5̼3̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼S̼a̼ ̼Đ̼é̼c̼,̼ ̼Đ̼ồ̼n̼g̼ ̼T̼h̼á̼p̼.̼ ̼Ô̼n̼g̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼h̼o̼ạ̼t̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼đ̼o̼à̼n̼ ̼k̼ị̼c̼h̼ ̼C̼ử̼u̼ ̼L̼o̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼c̼á̼c̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼m̼i̼ề̼n̼ ̼T̼â̼y̼ ̼N̼a̼m̼ ̼b̼ộ̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼7̼0̼.̼ ̼Đ̼ầ̼u̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼8̼0̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼r̼ờ̼i̼ ̼đ̼o̼à̼n̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼S̼à̼i̼ ̼G̼ò̼n̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼s̼ố̼n̼g̼.̼

̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼H̼ậ̼u̼ ̼c̼ó̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼đ̼a̼ ̼d̼ạ̼n̼g̼,̼ ̼đ̼a̼ ̼p̼h̼ầ̼n̼ ̼đ̼ó̼n̼g̼ ̼c̼á̼c̼ ̼v̼a̼i̼ ̼p̼h̼ụ̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼p̼h̼i̼m̼:̼ ̼”̼N̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ẹ̼p̼ ̼T̼â̼y̼ ̼Đ̼ô̼”̼,̼ ̼”̼X̼ó̼m̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼e̼n̼”̼,̼ ̼”̼Đ̼ấ̼t̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼N̼a̼m̼”̼…̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼đ̼o̼ạ̼t̼ ̼g̼i̼ả̼i̼ ̼”̼N̼a̼m̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼x̼u̼ấ̼t̼ ̼s̼ắ̼c̼”̼ ̼(̼G̼i̼ả̼i̼ ̼t̼h̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼H̼ộ̼i̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼9̼5̼)̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼p̼h̼i̼m̼ ̼”̼M̼ả̼n̼h̼ ̼đ̼ấ̼t̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ờ̼i̼”̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼đ̼ạ̼o̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼V̼i̼n̼h̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼v̼a̼i̼ ̼a̼n̼h̼ ̼n̼ô̼n̼g̼ ̼d̼â̼n̼ ̼m̼ê̼ ̼đ̼á̼ ̼g̼à̼.̼

Xem thêm

Ô̼n̼g̼ ̼T̼í̼c̼h̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼-̼ ̼b̼ố̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼x̼á̼c̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼V̼i̼e̼t̼N̼a̼m̼N̼e̼t̼,̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼1̼1̼h̼1̼0̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼7̼/̼1̼0̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼b̼a̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼c̼h̼ố̼n̼g̼ ̼c̼h̼ọ̼i̼ ̼c̼ă̼n̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼m̼ ̼m̼à̼n̼g̼ ̼n̼ã̼o̼.̼ ̼B̼ố̼ ̼n̼a̼m̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼t̼a̼n̼g̼ ̼l̼ễ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼a̼n̼h̼ ̼s̼ẽ̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼N̼h̼à̼ ̼h̼á̼t̼ ̼N̼g̼h̼ệ̼ ̼t̼h̼u̼ậ̼t̼ ̼đ̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ạ̼i̼ ̼t̼ổ̼ ̼c̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼3̼5̼4̼.̼ ̼

̼M̼ộ̼t̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼r̼ở̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼đ̼â̼y̼,̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼g̼i̼ả̼m̼ ̼s̼ú̼t̼,̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ụ̼c̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼v̼ì̼ ̼c̼á̼c̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼n̼a̼n̼g̼ ̼p̼h̼ổ̼i̼,̼ ̼t̼i̼ể̼u̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼A̼n̼h̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼ ̼ở̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼X̼a̼n̼h̼ ̼P̼ô̼n̼ ̼t̼ừ̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼7̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼s̼a̼n̼g̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼N̼h̼i̼ệ̼t̼ ̼đ̼ớ̼i̼ ̼T̼r̼u̼n̼g̼ ̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼ở̼ ̼B̼ạ̼c̼h̼ ̼M̼a̼i̼.̼

̼D̼o̼ ̼m̼ắ̼c̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼n̼ề̼n̼,̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼a̼n̼h̼ ̼s̼u̼y̼ ̼k̼i̼ệ̼t̼,̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼p̼h̼ứ̼c̼ ̼t̼ạ̼p̼.̼ ̼G̼i̼ữ̼a̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼ ̼8̼,̼ ̼a̼n̼h̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼t̼r̼ả̼i̼ ̼q̼u̼a̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼l̼ầ̼n̼ ̼n̼g̼u̼y̼ ̼k̼ị̼c̼h̼ ̼v̼ì̼ ̼đ̼ờ̼m̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼h̼ọ̼n̼g̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ể̼ ̼t̼ự̼ ̼t̼h̼ở̼,̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼b̼ơ̼m̼ ̼ô̼x̼y̼ ̼v̼à̼o̼ ̼p̼h̼ổ̼i̼.̼

̼T̼r̼o̼n̼g̼ ̼s̼u̼ố̼t̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼a̼n̼h̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼ị̼,̼ ̼b̼ố̼,̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼b̼è̼ ̼t̼h̼a̼y̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼ở̼ ̼b̼ê̼n̼ ̼c̼h̼ă̼m̼ ̼s̼ó̼c̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼.̼ ̼G̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼i̼ệ̼t̼ ̼q̼u̼ệ̼ ̼d̼o̼ ̼n̼g̼h̼ệ̼ ̼s̼ĩ̼ ̼ố̼m̼ ̼đ̼a̼u̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼m̼i̼ê̼n̼ ̼v̼à̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼m̼a̼y̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼á̼c̼ ̼n̼g̼h̼ệ̼ ̼s̼ĩ̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼t̼h̼i̼ế̼t̼ ̼n̼h̼ư̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼Q̼u̼â̼n̼,̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼T̼h̼u̼,̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼C̼h̼â̼m̼,̼ ̼V̼ũ̼ ̼D̼u̼y̼ ̼K̼h̼á̼n̼h̼,̼ ̼H̼i̼ề̼n̼ ̼A̼n̼h̼ ̼s̼a̼o̼ ̼m̼a̼i̼.̼.̼.̼ ̼k̼ê̼u̼ ̼g̼ọ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼ủ̼n̼g̼ ̼h̼ộ̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼.̼

̼N̼g̼à̼y̼ ̼1̼9̼/̼9̼,̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼3̼0̼ ̼n̼g̼h̼ệ̼ ̼s̼ĩ̼ ̼n̼h̼ư̼:̼ ̼Đ̼ứ̼c̼ ̼L̼o̼n̼g̼,̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼L̼a̼m̼,̼ ̼T̼ấ̼n̼ ̼M̼i̼n̼h̼,̼ ̼T̼â̼n̼ ̼N̼h̼à̼n̼,̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼H̼i̼ề̼n̼,̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼T̼â̼m̼,̼ ̼M̼i̼n̼h̼ ̼T̼h̼u̼.̼.̼.̼ ̼t̼h̼a̼m̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼“̼M̼o̼n̼g̼ ̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼ỷ̼ ̼n̼i̼ệ̼m̼ ̼x̼ư̼a̼”̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼N̼h̼à̼ ̼h̼á̼t̼ ̼L̼ớ̼n̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼đ̼ể̼ ̼q̼u̼y̼ê̼n̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼.̼ ̼T̼h̼e̼o̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼C̼h̼â̼m̼,̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼ổ̼n̼g̼ ̼s̼ố̼ ̼t̼i̼ề̼n̼ ̼l̼à̼ ̼7̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼.̼

̼Ô̼n̼g̼ ̼T̼í̼c̼h̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼T̼u̼ấ̼n̼ ̼P̼h̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼7̼7̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼h̼ọ̼c̼ ̼k̼h̼o̼a̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼ở̼ ̼C̼a̼o̼ ̼đ̼ẳ̼n̼g̼ ̼N̼g̼h̼ệ̼ ̼t̼h̼u̼ậ̼t̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼.̼ ̼N̼a̼m̼ ̼c̼a̼ ̼s̼ĩ̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼t̼á̼c̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼N̼h̼à̼ ̼h̼á̼t̼ ̼N̼g̼h̼ệ̼ ̼t̼h̼u̼ậ̼t̼ ̼đ̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼đ̼ạ̼i̼.̼ ̼A̼n̼h̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼r̼a̼o̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼h̼i̼ệ̼u̼ ̼N̼S̼Ư̼T̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼2̼0̼1̼8̼.̼ ̼

M̼ớ̼i̼ ̼đ̼ó̼

S̼á̼n̼g̼ ̼8̼.̼1̼2̼,̼ ̼b̼à̼ ̼T̼r̼ị̼n̼h̼ ̼A̼n̼h̼ ̼T̼h̼ư̼ ̼-̼ ̼v̼ợ̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼q̼u̼a̼ ̼đ̼ờ̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼8̼ ̼g̼i̼ờ̼ ̼4̼5̼ ̼p̼h̼ú̼t̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼8̼.̼1̼2̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼B̼ệ̼n̼h̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼h̼ữ̼u̼ ̼n̼g̼h̼ị̼ ̼V̼i̼ệ̼t̼ ̼X̼ô̼.̼
̼S̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼d̼ầ̼n̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼x̼ấ̼u̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼g̼i̼a̼n̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼v̼ì̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼i̼ể̼u̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼,̼ ̼s̼ứ̼c̼ ̼k̼h̼ỏ̼e̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼t̼h̼ở̼ ̼b̼ằ̼n̼g̼ ̼m̼á̼y̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼d̼u̼y̼ ̼t̼r̼ì̼ ̼t̼r̼ì̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼.̼

̼N̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼4̼9̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼H̼ả̼i̼ ̼P̼h̼ò̼n̼g̼,̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼g̼ố̼c̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼n̼h̼à̼ ̼ở̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼K̼h̼â̼m̼ ̼T̼h̼i̼ê̼n̼.̼ ̼N̼ơ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼b̼ị̼ ̼B̼5̼2̼ ̼r̼ả̼i̼ ̼t̼h̼ả̼m̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼1̼2̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼Đ̼i̼ệ̼n̼ ̼B̼i̼ê̼n̼ ̼P̼h̼ủ̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼7̼2̼.̼ ̼N̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼t̼ừ̼n̼g̼ ̼k̼ể̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼h̼ề̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼x̼á̼c̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼v̼à̼i̼ ̼t̼h̼á̼n̼g̼,̼ ̼b̼à̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼m̼ ̼g̼i̼ấ̼y̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼3̼.̼1̼0̼.̼1̼9̼4̼9̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼m̼à̼ ̼m̼ẹ̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼l̼à̼m̼ ̼g̼i̼ấ̼y̼ ̼k̼h̼a̼i̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼ô̼n̼g̼.̼

̼N̼h̼ạ̼c̼ ̼p̼h̼ẩ̼m̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼t̼a̼y̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼B̼a̼l̼l̼á̼t̼ ̼“̼N̼i̼ề̼m̼ ̼t̼i̼n̼”̼ ̼v̼i̼ế̼t̼ ̼c̼h̼o̼ ̼v̼i̼ô̼l̼ô̼n̼g̼x̼e̼n̼ ̼v̼à̼ ̼p̼i̼a̼n̼ô̼ ̼(̼n̼ă̼m̼ ̼1̼9̼6̼7̼)̼ ̼v̼à̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼đ̼ề̼ ̼n̼g̼h̼ị̼ ̼v̼i̼n̼h̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼á̼c̼ ̼t̼á̼c̼ ̼p̼h̼ẩ̼m̼ ̼n̼h̼ư̼:̼ ̼E̼m̼ ̼ơ̼i̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼p̼h̼ố̼,̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼t̼r̼ở̼ ̼v̼ề̼,̼ ̼C̼h̼i̼ề̼u̼ ̼p̼h̼ủ̼ ̼T̼â̼y̼ ̼H̼ồ̼,̼ ̼Đ̼i̼ề̼u̼ ̼g̼i̼ả̼n̼ ̼d̼ị̼ ̼v̼à̼ ̼k̼h̼í̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼:̼ ̼T̼ì̼n̼h̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼i̼ể̼n̼ ̼(̼S̼o̼l̼o̼ ̼F̼u̼t̼e̼ ̼e̼t̼ ̼o̼r̼c̼h̼e̼s̼t̼r̼e̼)̼.̼

N̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼v̼i̼n̼h̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼

̼T̼r̼o̼n̼g̼ ̼k̼h̼o̼ ̼t̼à̼n̼g̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼6̼0̼0̼ ̼b̼à̼i̼ ̼h̼á̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼ô̼n̼g̼,̼ ̼đ̼a̼ ̼s̼ố̼ ̼v̼i̼ế̼t̼ ̼v̼ề̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼.̼ ̼N̼h̼i̼ề̼u̼ ̼b̼à̼i̼ ̼t̼h̼ơ̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼p̼h̼ổ̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼t̼r̼ở̼ ̼t̼h̼à̼n̼h̼ ̼c̼a̼ ̼k̼h̼ú̼c̼ ̼n̼ổ̼i̼ ̼t̼i̼ế̼n̼g̼ ̼n̼h̼ư̼:̼ ̼E̼m̼ ̼ơ̼i̼,̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼p̼h̼ố̼ ̼(̼t̼h̼ơ̼ ̼P̼h̼a̼n̼ ̼V̼ũ̼)̼,̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼t̼r̼ở̼ ̼v̼ề̼ ̼(̼t̼h̼ơ̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼T̼ù̼n̼g̼)̼,̼ ̼I̼m̼ ̼l̼ặ̼n̼g̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼(̼t̼h̼ơ̼ ̼P̼h̼a̼n̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼N̼g̼ọ̼c̼ ̼L̼i̼ê̼n̼)̼,̼ ̼M̼ộ̼t̼ ̼d̼ạ̼i̼ ̼k̼h̼ờ̼,̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼t̼ô̼i̼ ̼(̼t̼h̼ơ̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼T̼r̼ọ̼n̼g̼ ̼T̼ạ̼o̼)̼.̼.̼.̼

̼B̼à̼ ̼x̼ã̼ ̼T̼r̼ị̼n̼h̼ ̼A̼n̼h̼ ̼T̼h̼ư̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼v̼ợ̼ ̼t̼h̼ứ̼ ̼b̼a̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼,̼ ̼k̼é̼m̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼2̼0̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼l̼à̼m̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼ở̼ ̼n̼g̼à̼n̼h̼ ̼n̼g̼â̼n̼ ̼h̼à̼n̼g̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼q̼u̼e̼n̼ ̼n̼h̼a̼u̼ ̼1̼6̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼,̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼k̼é̼m̼ ̼b̼ố̼ ̼A̼n̼h̼ ̼T̼h̼ư̼ ̼3̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼ ̼v̼à̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ị̼ ̼1̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼.̼ ̼S̼o̼n̼g̼ ̼m̼ố̼i̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼h̼a̼i̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼n̼h̼ ̼ủ̼n̼g̼ ̼h̼ộ̼ ̼v̼ì̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼p̼h̼ụ̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼n̼h̼à̼ ̼v̼ă̼n̼ ̼T̼r̼ị̼n̼h̼ ̼Đ̼ì̼n̼h̼ ̼K̼h̼ô̼i̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼á̼i̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼k̼h̼á̼ ̼t̼h̼o̼á̼n̼g̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼t̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ả̼m̼.̼

̼N̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼n̼h̼ậ̼p̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼h̼ơ̼n̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼n̼a̼y̼ ̼d̼o̼ ̼b̼i̼ế̼n̼ ̼c̼h̼ứ̼n̼g̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼ ̼t̼i̼ể̼u̼ ̼đ̼ư̼ờ̼n̼g̼.̼ ̼T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼ ̼m̼ấ̼t̼,̼ ̼đ̼ể̼ ̼ủ̼n̼g̼ ̼h̼ộ̼ ̼t̼i̼n̼h̼ ̼t̼h̼ầ̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼,̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼m̼ế̼n̼ ̼ô̼n̼g̼ ̼t̼h̼ự̼c̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼“̼C̼ó̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼v̼à̼i̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼a̼n̼h̼ ̼m̼u̼ố̼n̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼e̼m̼”̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼r̼a̼ ̼t̼ố̼i̼ ̼9̼.̼7̼.̼2̼0̼2̼0̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼N̼h̼à̼ ̼h̼á̼t̼ ̼L̼ớ̼n̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼.̼ ̼Đ̼â̼y̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼đ̼i̼ ̼n̼h̼i̼ề̼u̼ ̼n̼ư̼ớ̼c̼ ̼m̼ắ̼t̼ ̼n̼h̼ấ̼t̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼k̼h̼á̼n̼ ̼g̼i̼ả̼ ̼d̼à̼n̼h̼ ̼c̼h̼o̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼ ̼l̼à̼ ̼n̼h̼ạ̼c̼ ̼s̼ĩ̼ ̼P̼h̼ú̼ ̼Q̼u̼a̼n̼g̼.̼

Trước đó

Xác nhận với phóng viên Dân trí, NSƯT Ploong Thiết cho biết nhạc sĩ Nguyễn Tiến – tác giả ca khúc nổi tiếng Hoa cau vườn trầu đã qua đời tối 27/11 tại Hà Nội.

“Hơn hai năm qua, nhạc sĩ Nguyễn Tiến mắc các bệnh tuổi già, thường xuyên phải nằm viện. Tôi gắn bó với nhạc sĩ nhiều năm khi công tác tại Nhà hát Ca múa nhạc Quân đội và thường gọi nhạc sĩ Nguyễn Tiến là bố. Ông rất vui tính, gần gũi, luôn hết lòng cống hiến cho nghệ thuật và chỉ dạy cho các học trò. Sự ra đi của ông là mất mát rất lớn”, NSƯT Ploong Thiết nói.

Trước sự ra đi của người nhạc sĩ đáng kính, Á quân Sao mai 2003 thể hiện sự buồn thương sâu sắc.

Nhạc sĩ Nguyễn Tiến đã qua đời ở tuổi 68 (Ảnh: HNM).

Trên trang cá nhân, nghệ sĩ Thúy Đạt – em gái song sinh của tác giả Hoa cau vườn trầu cũng viết bài thơ thay lời tiễn biệt:

“Đau xót quá anh ơi

Thế là bát máu sẻ làm đôi

Từ nay em đã mất anh rồi

Khúc ruột mẹ cho giờ chia nửa

Em hát một mình với đơn côi

Vắng tiếng đàn anh lời tâm sự

Réo rắt ngọt bùi những khúc nhôi

Tạo hóa cho anh về đất mẹ

Cùng với tổ tiên hỡi anh ơi…”

Chia sẻ về nhạc của cố nhạc sĩ Nguyễn Tiến, nhà phê bình âm nhạc Nguyễn Quang Long nói với phóng viên Dân trí: “Nhìn vào những sáng tác nổi bật của nhạc sĩ Nguyễn Tiến mới thấy ông là một con người sống trong mạch nguồn của văn hóa và âm nhạc truyền thống dân tộc; thấm đẫm chất dân gian Đồng bằng Bắc bộ và khai thác nó một cách tài tình vào trong sáng tác.

Nghe Hoa cau vườn trầu, Nhớ đêm giã bạn ta sẽ bước vào một thế giới ngập tràn màu sắc dân gian, ngập tràn không gian văn hóa làng quê Việt, rất gần gũi với dân ca nhưng không hiển hiện một giai điệu dân ca cụ thể nào. Đó là cái tài của ông.

Ngoài chất dân gian, Nguyễn Tiến sáng tác chất trữ tình cũng rất hay, như Chiều mưa Hà Nội chẳng hạn. Không chỉ ấn tượng về màu sắc âm nhạc, việc khai thác hình tượng chủ đề và nội dung tác phẩm của bài này cũng hết sức độc đáo và hiệu quả. Vừa lãng mạn trong cảm xúc tình yêu của một người lính trẻ với người mình yêu gắn liền hình tượng mưa thể hiện nỗi nhớ thương da diết; vừa là sự kết nối giữa tiền tuyến và hậu phương và, cái đắt nhất là thông điệp gắn kết giữa đảo xa với trái tim của cả nước”…

Nhạc sĩ Nguyễn Tiến sinh năm 1953 trong gia đình có truyền thống nghệ thuật ở Nam Định. Cha ông là nghệ sĩ đàn bầu Nguyễn Tiếu. Ông hai lần được biểu diễn đàn bầu cho Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 10 tuổi và 13 tuổi. Ông tốt nghiệp Trường Nghệ thuật Quân đội và công tác tại Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị (nay là Nhà hát Ca múa nhạc Quân đội). Trước khi về hưu, ông đảm nhận vị trí Giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Quân đội.

Trong hoạt động nghệ thuật, ông đạt nhiều thành công trên 2 lĩnh vực: Nghệ thuật biểu diễn và sáng tác ca khúc. Nhạc sĩ Nguyễn Tiến từng 18 lần đoạt Huy chương vàng trong nước và quốc tế cho các tiết mục trình diễn đàn bầu. Năm 2012, ông được trao danh hiệu NSND với vai trò nghệ sĩ đàn bầu, đạo diễn, chỉ huy âm nhạc.

Ở lĩnh vực sáng tác, ông là tác giả của nhiều ca khúc được công chúng biết tới như: Hoa cau vườn trầu, Phú nước non, Chiều mưa Hà Nội, Chiều xứ Lạng, Nhớ đêm giã bạn, Hồn Việt, Chuyện tình lá diêu bông, Hoa cỏ may, Nam Định mình ơi, Dời đô, ngàn năm còn mãi…