C̼h̼ấ̼p̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼ở̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ể̼ ̼m̼ẹ̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼ữ̼a̼ ̼b̼ệ̼n̼h̼,̼ ̼T̼ô̼i̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼ả̼ ̼n̼h̼à̼ ̼v̼ợ̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ạ̼n̼ ̼b̼è̼ ̼c̼o̼i̼ ̼t̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼v̼ì̼.̼.̼.̼.̼

Uncategorized

Chấp nhận ở rể để mẹ được chữa bệnh, hành động bất ngờ của mẹ vợ khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm

Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn. Bố bị tai nạn mất từ ​​khi tôi còn rất nhỏ, mấy năm sau thì ông bà nội, ngoại cũng lần lượt qua đời, chỉ còn hai mẹ tôi sống nương tựa vào nhau.

Mẹ tôi từ trước đến nay sức khỏe không được tốt lắm. Nhưng để có tiền cho tôi đi học, mẹ vẫn nghiến răng làm nhiều công việc bán thời gian khác nhau. Nhìn thấy vậy, tôi mới thấu hiểu được sự vất vả của mẹ. Không làm mẹ thất vọng, tôi đã học tập rất chăm chỉ, cuối cùng đã đạt được nguyện vọng của mình và được nhận vào một trường đại học danh tiếng.

Tuy nhiên, khi mọi người nghĩ rằng mẹ tôi được hưởng sung sướng an nhàn sau khi trải qua những tháng ngày khốn khó nuôi con thì bà đột ngột phải nhập viện vì xuất huyết não. Lúc đó tôi mới ra trường và vừa tìm được công việc có thu nhập khá tốt. Nhưng vì vừa bước vào xã hội, tôi chưa có đủ điều kiện để báo hiếu với mẹ.

Ngay khi tôi gần như tuyệt vọng, ông chủ của một công ty niêm yết đã đến gặp tôi và nói rằng ông ấy có thể trả tất cả chi phí phẫu thuật cho mẹ tôi. Tuy nhiên, để nhận được những điều đó, tôi phải chấp nhận làm con rể của ông ấy. Lúc đó, dù biết mình sẽ phải sống trong cảnh quỵ lụy và phụ thuộc nhà vợ nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi đã nhận lời hứa với ông, miễn sao mẹ còn sống để sau này mình có cơ hội báo hiếu đó mới điều quan trọng nhất.

Sau khi kết hôn, vợ đối xử với tôi rất tốt. Cô ấy không hề vì hoàn cảnh và lý do tôi chấp nhận đồng ý kết hôn mà coi thường chồng. Mọi thứ cô ấy đều cho tôi nhiều sĩ diện. Nhưng mẹ chồng thì khác, bà cảm thấy tôi chỉ là một đứa nhà quê nghèo và không xứng với con gái của mình. Mỗi khi nói chuyện với tôi, mẹ vợ thường thể hiện thái độ ra mặt. Dù là người gặp lần đầu cũng có thể nhận ra ác cảm của mẹ vợ đối với tôi. Nhưng những lời chế giễu của bà, tôi có thể chịu đựng được, dù sao thì vợ và bố vợ vẫn rất tốt với tôi.

Một đêm nọ, khi cả gia đình vừa ăn xong, mẹ vợ bất ngờ gọi tôi sang một bên và nói rằng bà biết con gái đang mang thai. Mẹ vợ liền đưa ra điều kiện: nếu sinh được một bé trai thì sẽ để con theo họ của tôi, nếu đó là một bé gái, sẽ để tên theo họ ngoại và tôi có thể được “tự do” không còn rằng buộc bởi những “thỏa thuận” trước đó giữa tôi và bố vợ.

Đương nhiên, tôi không thể đồng ý trước điều kiện vô lý mà mẹ vợ đưa ra. Và tôi cũng không thể chịu đựng được việc bị mẹ vợ chi phối việc con tôi theo họ bố. Điều đó là một sự xúc phạm lớn đối với tôi, và quan trọng hơn, mẹ vợ dường như không hề tôn trọng tôi, khiến bản thân cảm thấy rất khó chịu khi bị đối xử như thế này.

Tôi vẫn còn nhớ cái lúc quen em. Trò chuyện cũng rất vui, em cũng là người con gái nhẹ nhàng đúng kiểu tôi thích tuy có phần khá đỏng đảnh. Nhưng điều khiến cho tôi cảm thấy giữa chúng tôi có khoảng cách quá lớn không thể nào xích lại gần được chính là vì gia đình em quá có điều kiện.

Nhà tôi ở quê, so với những người xung quanh thì cũng được gọi là có của ăn của để một chút thôi. Còn bản thân tôi ở trên này, lương tháng cũng chỉ tầm trung 20 triệu, đi làm được mấy năm rồi, cũng tính tiết kiệm để mua căn nhà còn cưới vợ, ổn định cuộc sống.

Nhưng rồi quen vợ tôi thì tôi lại có cảm giác tất cả những gì mình đang có chỉ là con số 0. Tôi đã nhiều lần cố tình lảng tránh tình cảm của vợ tôi thế nhưng cô ấy lại tấn công mạnh mẽ. Thậm chí còn đưa cả bố mẹ cô ấy đến gặp tôi nữa. Chính bố cô ấy nói với tôi rằng:

– Nói thật với cháu, hai bác hiếm muộn mãi mới sinh được con bé. Hai bác chẳng nỡ nhìn nó chịu khổ, chịu buồn. Nên xin cháu, hãy chấp nhận tình cảm của con bé. Và bác cũng xin cháu luôn là nếu có kết hôn với em nó thì về nhà bác ở rể được không? Hai bác chỉ có mình con bé, chẳng thể lỡ xa.

Tôi đã nghĩ rằng đó là tấm chân tình. Cũng biết chuyện ở rể chẳng hay ho gì. Thế nhưng có nhiều chuyện, có lẽ quan trọng hơn sĩ diện nhiều. Mọi người cũng chân thành với tôi. Vậy là tôi quyết định ở rể. Nhưng mọi chuyện chẳng được như tôi nghĩ.

Kết hôn về rồi tôi mới hiểu thế nào người ta lại gọi đi ở rể chính là “chó chui gầm chạn”. Thái độ của nhà vợ quay ngoắt với tôi 360 độ luôn. Sự tôn trọng dường như không hề dành cho tôi trong căn nhà này. Vợ tôi thì cậy ở với bố mẹ, càng lúc càng đành hanh. Bố mẹ chồng ốm cũng lấy cớ đường xa không về thăm.

Tôi mà có nói thì cô ấy sẽ khóc lóc mách bố mách mẹ. Ngay lập tức tôi bị ăn một trận tổng sỉ vả. Nào thì không biết yêu thương vợ, đã mang tiếng đi ở nhờ rồi mà còn không biết điều. Tháng nào cũng đưa hết lương cho vợ thế mà vẫn bị nhà vợ bảo là đồ ăn bám, là sống nhờ vào vợ. Xe ô tô nhà vợ tôi cũng không động đến thì lại bị bảo là sĩ diện hão.

Thi thoảng tôi có đi với bạn bè, về nhà muộn thì bố mẹ vợ đã đợi sẵn để tra hỏi:

– Đã đi ra khỏi nhà thì nên biết giờ biết giấc. Ai mà chờ mà đợi được.

Đến bữa cơm, ngồi xuống chỉ dám nhìn thịt gắp rau vì cứ động ăn là bị lườm nguýt:

– Kể mà anh cũng là được một tháng cả trăm triệu thì con gái tôi đã nhàn.

Tôi chán nản, mệt mỏi thật sự trước sự khinh miệt của nhà vợ. Đến cái mức bố mẹ tôi lên chơi với cháu nội mới sinh còn không dám ngồi lâu vì sợ mang tiếng nữa đấy. Thương bố mẹ, thương cả thân mình, tôi chẳng muốn sống một cuộc sống chẳng dành cho mình thế này nữa. Tôi bảo với vợ:

– Anh muốn chuyển ra ngoài sống.

– Điên à, đang ở với bố mẹ sung sướng, đi ra ngoài làm cái gì.

– Nhưng em cũng thấy rõ ràng ở đây anh không có tiếng nói, không được tôn trọng.

– Anh vứt cái sĩ diện hão vớ vẩn đó của anh đi. Bố mẹ có làm gì anh đâu mà anh bảo vậy, sướng quá lại còn. Mẹ con tôi không đi đâu hết.

– Anh sẽ lo tốt được cho hai mẹ con. Còn nếu em không đi, anh sẽ mang con đi theo mình. Sống thế này anh sống không được.

– Ra ở biệt thự thì mẹ con tôi đi còn không thì dẹp. Đây là quyết định của tôi, còn lại mặc kệ anh.

Tôi và vợ cũng vì chuyện đó mà cãi vã nhau. Bố mẹ vợ tôi biết chuyện tôi đòi ra ngoài ở thì lại càng mắng nhiếc tôi nhiều hơn. Thật sự tôi không thể nào nhẫn nhịn, hay chịu đựng thêm được nữa.

3 năm qua đã là quãng thời gian quá dài để tôi hiểu mình không thể chấp nhận cuộc sống thế này nữa. Bây giờ tôi muốn ra ngoài sống ngay nhưng vợ tôi nhất quyết không đi, cô ấy còn nằng nặc đòi giữ con nữa. Tôi biết phải làm thế nào đây. Chẳng lẽ lại ly hôn, chẳng lẽ lại tự dọn ra ngoài ở một mình hay sao chứ?