Tɪ́ɴʜ ᴍᴀ̣ɴɢ ᴍᴏɴɢ ᴍᴀɴʜ ᴄᴜ̉ᴀ ʙᴇ́ ɢᴀ́ɪ ᴍᴀ̆́ᴄ ᴜɴɢ ᴛʜᴜ̛ ᴛᴜ̛̀ 6 ᴛʜᴀ́ɴɢ ᴛᴜᴏ̂̉ɪ ” ɴᴇ̂́ᴜ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴠᴀʏ đᴜ̛ᴏ̛̣ᴄ ᴛɪᴇ̂̀ɴ ᴄᴏɴ sᴇ̃ ᴄʜ.ᴇ̂́ᴛ ᴘʜᴀ̉ɪ ᴋʜᴏ̂ɴɢ ᴍᴇ̣ “

Uncategorized

“Cứu con, mẹ ơi cứu con!”, tiếng gào thét, van xin của đứa trẻ mới 2 tuổi như xé nát tâm can cha mẹ. Chị Trần Thị Vân (SN 1996, trú xóm Tân Hải, xã Nga Phú, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá) chỉ biết quay mặt đi nơi khác, giấu những giọt nước mắt mặn chát.

Con gái chị, bé Trần Tuyết Mai mắc căn bệnh ung thư phần mềm ác tính khi mới 6 tháng tuổi. Kể từ đó đến nay, hai mẹ con chị ròng rã bám trụ nơi bệnh viện. Nhớ đến những ngày tháng kinh hoàng đó, nhiều lúc chị Vân chỉ mong mình đang sống trong cơn ác mộng, ngủ một giấc sẽ thoát ra được.Thời điểm mới chào đời, Tuyết Mai khoẻ mạnh, đáng yêu. Đến khi được 6 tháng, trên người con bỗng xuất hiện khối u. Vợ chồng chị Vân lo sợ đưa con đến Bệnh viện huyện Nga Sơn (Thanh Hoá) thăm khám nhưng không tìm ra nguyên nhân.Đến Bệnh viện tỉnh Thanh Hoá, bác sĩ đề nghị gia đình cho bé Mai làm phẫu thuật gấp. Chờ đợi trong sự thấp thỏm, nghe bác sĩ thông báo đó là khối u lành, chị như gỡ được tảng đá đè nặng trong lòng.Những tưởng con tai qua nạn khỏi, chị đưa con cùng vào Nam để tiện chăm sóc vì bản thân chị làm công nhân, chồng chị làm phụ hồ tại đây. Cuộc sống hai vợ chồng hết sức vất vả.Mới đi làm được ít hôm, chị Vân lại một lần nữa bàng hoàng khi nghe người trông trẻ báo rằng, tại vết mổ của con gái xuất hiện thêm một khối u.

Chị tiếp tục đưa con đi một số các bệnh viện trong Nam nhưng không tìm ra bệnh.Thế rồi, người mẹ khốn khổ ấy đành đưa con quay về quê, rồi lặn lội ra Bệnh viện K Tân Triều (Hà Nội) vào tháng 3/2021. Khối u ngày một to hơn. Qua xét nghiệm sinh thiết, bác sĩ kết luận bé Mai mắc bệnh ung thư phần mềm ác tính.Cũng kể từ lúc đó, cuộc sống của hai mẹ con bắt đầu gắn với bệnh viện. Trải qua nhiều đợt truyền hoá chất, sức khoẻ Mai dần hao mòn. Cùng với đó, tình hình dịch Covid-19 bùng phát khiến việc điều trị trở nên khó khăn hơn.

Đến nay, bé Mai đã trải qua 7 đợt truyền hoá chất. Mỗi lần con truyền, chị Vân đều lo lắng khôn cùng. Thể trạng một đứa trẻ mới 2 tuổi quá yếu, các chỉ số về máu của con tụt sâu, nhiều lúc phải sử dụng đến những mũi tiêm kích cầu.
Cho đến hiện tại, tình trạng của con vẫn rất đáng lo ngại. Mỗi ngày trôi qua, chị Vân đều căng thẳng, sợ chỉ cần sơ sảy một chút mình sẽ mất con mãi mãi.
Cùng với đó, gánh nặng kinh tế đang dồn lên vai hai vợ chồng. Trung bình tiền thuốc ngoài danh mục bảo hiểm của con hết khoảng 5 triệu đồng/đợt, mà mỗi đợt chỉ kéo dài 3-5 ngày. Anh chị buộc phải vay họ hàng, người quen, ngân hàng để lo, tính đến nay số nợ đã gần 300 triệu đồng. Dịch Covid-19 bủa vây, anh chị không làm ra, cũng chẳng hỏi vay thêm ai được nữa.

Ông Trần Văn Sơn, trưởng xóm Tân Hải (xã Nga Phú, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá) chia sẻ: “Cháu Mai đẻ ra mấy tháng đã bị ung thư rồi. Cha mẹ tha thương đi làm ăn xa, thu nhập thấp. Hai mẹ con thường xuyên đưa nhau đi bệnh viện, tốn kém vô cùng. Xóm nghèo nên chúng tôi cũng không giúp được nhiều. Mong mọi người chia sẻ, động viên cho gia đình bớt khổ”.

XEM THỀM

Ông Trần Văn Sơn, trưởng xóm Tân Hải (xã Nga Phú, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hoá) chia sẻ: “Cháu Mai đẻ ra mấy tháng đã bị ung thư rồi. Cha mẹ tha thương đi làm ăn xa, thu nhập thấp. Hai mẹ con thường xuyên đưa nhau đi bệnh viện, tốn kém vô cùng. Xóm nghèo nên chúng tôi cũng không giúp được nhiều. Mong mọi người chia sẻ, động viên cho gia đình bớt khổ”.

Gia cảnh nghèo khó, lại ít học nên năm 13 tuổi, chị Dung đã lập gia đình. Con trai đầu là Phạm Bá Tiến tròn 3 tuổi thì hai vợ chồng bỏ nhau, chị nhận nuôi con.
Khi Tiến đủ lớn, chị Dung đi bước nữa với chồng thứ hai, sinh được Đỗ Trần Tâm (SN 2013) và Đỗ Trần Toàn (SN 2017). Một lần nữa hạnh phúc đổ vỡ, chị lại một mình gồng gánh nuôi 3 đứa trẻ.
Nhà chị Dung thuộc diện hộ nghèo, con trai đầu 16 tuổi cũng đã biết giúp mẹ lên rừng kiếm măng, kiếm củi về bán. Mới đây, trong một lần đi rừng, em không may bị trượt chân ngã vỡ bánh chè. Ban đầu chị cũng nghĩ chỉ trật xương khớp thông thường, lấy lá cây rừng đắp nhưng không khỏi.

“Đưa đi khám thì bác sĩ nói vỡ bánh chè phải mổ, tôi như rụng rời chân tay, giờ bữa ăn trong ngày còn chẳng đủ lấy tiền đâu mà mổ”, chị Dung nhớ lại.
Nhìn thấy con đau đớn chị không cầm được nước mắt, phải đi vay mượn khắp nơi mới kiếm đủ tiền mổ cho con. Giờ chân Tiến rất yếu, đi lại cũng khó khăn chẳng còn đi rừng giúp mẹ được nữa.
Con trai thứ 2 của chị Dung năm nay 8 tuổi nhưng nhìn như đứa trẻ lên 5, người gầy gò, nhỏ thó. Chị cho hay, từ khi sinh ra đến nay con không có bệnh tật gì, gầy nhỏ như vậy là do thiếu ăn. “Lắm hôm mấy mẹ con không còn gạo, phải hái rau măng ăn tạm qua ngày, bữa đói bữa no. Hôm có gạo, không có thức ăn thì đi mua chịu một gói mỳ tôm nấu loãng, cho cơm vào mỗi đứa một bát”, chị nói rơm rớm nước mắt.