Những Câu Chuyện Thần Bí Về Những Chuyến Đò Định Mệnh Cướp Đi Mạng Sống Biết Bao Nhiêu Người

Uncategorized

Ở Quảng Nam cũng từng ghi nhận một vụ đắm đò thảm khốc khác ngày 18/5/2003 tại bến đò Cà Tang, xã Quế Trung, huyện Quế Sơn.

Chủ đò là ông Võ Nghĩnh (82 tuổi), người lái đò đã gây ra cái chết của 18 em học sinh trên bến Cà Tang vào buổi chiều định mệnh. Người em trai ông, Võ Quang Trang đã 76 tuổi cũng phải ra đứng trước vành móng ngựa vì tội danh: “Vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường thủy” và “Giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các phương tiện giao thông đường thủy”.

Hơn 60 năm lái đò đưa khách sang sông, ông Võ Nghĩnh dường như đã quá quen thuộc với từng con nước của thượng nguồn sông Thu. Ấy vậy mà, bi kịch lại xảy ra đối với ông Nghĩnh khi ông đã sắp qua tuổi 80.

Và vụ chìm đò trên bến Cà Tang là khởi điểm cho một loạt vụ chìm đò gây thiệt hại nặng nề về người, tài sản của người dân đầu thế kỷ 21.

Đa số các vụ chìm đò, đều do chủ đò chở quá trọng tải, và do ý thức của người dân còn hạn chế

Khi vụ chìm đò này chưa kịp lắng được bao nhiêu, thì ngày 7/10/2006, trên bến Chôm Lôm, xã Lạng Khê, huyện Con Cuông, Nghệ An lại xảy ra vụ tương tự. Hơn 60 người, trong đó đa phần là học sinh trên đường đến trường, đi qua dòng nước xiết, đò chìm khiến 19 học sinh mãi mãi chìm dưới đáy sông.

Trong vụ án này, cả hai cha con ông chủ đò, Lô Văn Nghiệp và Lô Quốc Phong đều phải đứng trước toà và chịu mức án nặng. Tuy nhiên, mức án “lương tâm” sẽ còn đeo đẳng, ám ảnh họ mãi đến cuối cuộc đời.

Vụ chìm đò được xem là thảm khốc nhất ở đầu thế kỷ 21 tại Việt Nam chính là phiên chợ Tết cuối năm 2009, trên sông Gianh, đoạn qua địa bàn xã Quảng Hải, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.

Chuyến đò chở 80 người rộn ràng đi chợ Tết qua sông Gianh, từ bờ nam đoạn xã Quảng Hải sang xã Quảng Thanh đã chìm lúc 7h30 sáng 25/1/2009 (nhằm ngày 30 tháng Chạp âm lịch) khiến 40 người tử nạn.

Trên chuyến đò ấy, chiếc đò nhỏ bé nhưng đã phải gồng mình chở quá trọng tải với nhiều xe đạp, hàng hóa, một con bò và khoảng 80 người dân, đa số là phụ nữ và trẻ em. Có gia đình có tới 5 thân nhân bị nạn trên chuyến đò tử thần.

35 người may mắn thoát chết, một số bơi vào bờ, số còn lại được các thuyền câu cứu sống và đưa về cấp cứu tại các bệnh viện, số còn lại vĩnh viễn nằm dưới dòng sông, chưa kịp vui với manh áo mới, đón đêm giao thừa.

Các vụ tai nạn thảm khốc cứ liên tiếp tái diễn nhưng bài học chủ quan về tính mạng trong các vụ đắm đò dường như vẫn chưa đủ “độ nóng” để cảnh tỉnh những người chủ đò.

Trên các bến sông, những chiếc đò chở quá trọng tải thế này vẫn thường xuyên diễn ra, bất chấp hiểm nguy

Ngày 16/02/2010, những người dân thuộc một dòng họ đưa bà bác qua đời ở TP. Cần Thơ về an táng ở xã Long Bình (Long Mỹ, Hậu Giang). Khi an táng xong, 19 người con cháu cuối cùng trở về trên một chiếc trẹt (thuyền gỗ đáy bằng dùng để chở các loại máy móc nông nghiệp nhỏ) qua sông Lái Hiếu, đến giữa sông thì chìm. Chiếc thuyền chở 19 người bị chìm. 16 người được cứu sống, 3 người phụ nữ là chị em ruột bị chết đuối.